11

11.4.2017
Bên lề Chuyện Trời Ơi – 11
Chiều nay gặp ông Đạo diễn đẹp trai Hữu Luân mới đi Mỹ về, rủ tui uống cà-phê. Hỏi ổng sao nhiệt tình quá vậy, ổng nói khi đang ở Mỹ, thấy trên internet có Chuyện Trời Ơi nên rủ uống cà-phê để chúc mừng, rồi lại nói ước gì có cuốn này sớm, đọc xong rồi đi Mỹ thì thú vị hơn nhiều.
Lâu lâu mới gặp nhau, nhớ lại hăm mấy năm trước khi còn làm việc chung ở Nhà Văn hoá Thanh Niên, có biết bao chuyện trời ơi đất hỡi cười chảy nước mắt nước mũi.
Hồi đó tui làm biên tập, ông Luân làm MC. Nhà Văn hoá Thanh Niên là đơn vị tiên phong tổ chức những đêm tác giả tác phẩm.
Có khoảng gần 40 đêm nhạc riêng cho từng nhạc sĩ diễn ra ở đây, từ các nhạc sĩ Văn Cao, Trịnh Công Sơn, Trần Hoàn, Nguyễn Văn Thương, Xuân Hồng, Hoàng Hiệp, Phạm Trọng Cầu, Tôn Thất Lập, Trần Long Ẩn, Thế Bảo, Diệp Minh Tuyền…
Mỗi đêm nhạc là một màu sắc khác nhau, khán giả chen chúc đứng ngồi đủ kiểu. Lần nào mình cũng đứng ở hậu đài để chỉ huy, điều động tiết mục, có nhiều chuyện trời ơi đất hỡi cười chảy nước mắt ở đây trong từng chương trình. Lúc đó chưa có máy nhắn tin, chưa có điện thoại di động, nên mỗi lần tổ chức, tui và ông Hữu Luân phải chạy xe tới từng nhà ca sĩ để mời diễn.
Bắt đầu đêm diễn, lúc ca sĩ tới đông quá, ai cũng xin hát trước để chạy chỗ khác, có lúc chưa có ma nào tới, phải nghĩ ra cách giao lưu với nhạc sĩ, khán giả để câu giờ. Vì là đêm nhạc của từng nhạc sĩ nên ca sĩ phải hát theo bài trong chương trình, có lúc là những ca khúc mới, ca sĩ phải ráng học cho thuộc. Hồi đó chưa có kiểu hát lip-sing (hát nhép) như bây giờ nên nhiều lúc ca sĩ hổng nhớ lời bài hát, đành lấy viết ghi lời vào hai bàn tay, lúc nào quên thì rình rình nhìn vô bàn tay để coi. Đang lúc cao hứng, ca sĩ QL quên lời, đành đưa tay trái ra phía trước, lật bàn tay lén nhìn, rồi đưa bàn tay phải lên liếc nhìn, khổ nỗi là hổng nhớ câu bị quên đã ghi ở tay nào, khán giả hổng hiểu chuyện gì xảy ra, mình ở hậu đài nhìn cảnh đó muốn lên ruột luôn, sợ khán giả biết thì chết. Cuối cùng rồi cũng xong tiết mục.
Có tiết mục múa Tiếng Chày Trên Sóc Bom Bo, diễn viên vừa múa vừa giã gạo bằng chày, giã một hồi, cái áo ngực nó tụt lên gần hết, khán giả ngồi coi hổng hiểu chuyện gì, ông Luân đứng gần bên há hốc miệng nhìn…!
Thật là chuyện trời ơi đất hỡi!