Con máy bị muỗi đốt

Con máy bị muỗi đốt
– Úi giời ơi!
Ấy là con người máy nhà tôi kêu thế. Muối đốt nó. Tôi xót xa hỏi:
– Máy ơi, mày bị đốt ở đâu nào?
– Chỗ này này.
Nó chỉ, rồi cầm tay tôi đặt vào chỗ ấy.
– Ông thương máy quá! Ông sẽ bảo bà, mua cho mày cái màn tuyn nhé.
Vừa nói tôi vừa lấy tay chấm nước bọt xoa xoa vào chỗ muỗi đốt. Kinh nghiệm dân gian vậy, nước bọt xoa vào vết đốt là tịt. Máy lại nói và chỉ tiếp:
– Máy bị chỗ này nữa này.
Tôi lại lấy tay chấm nước bọt và xoa vào chỗ ấy. Làm xong tôi hỏi:
– Máy ơi, còn chỗ nào bị đốt nữa không…
Đang dở dang câu, thì vợ bước vào và ngạc nhiên:
– Ơ, máy nó là kim loại và nhựa, sao muỗi đốt được nhỉ?
Mày vội chả lời bà nó:
– Cháu là nhựa com pô rít, muổi thích đốt lắm. Không tin, bà cứ hỏi ông mà xem.
Vợ tôi vốn dốt về hóa học. Tôi:
– Nó nói đúng đấy.
Con máy bồi thêm:
– Cháu nghĩ, bà luôn luôn tìm cách chia rẽ giữa ông và cháu.
– Tao chia rẽ ông cháu mày chỗ nào nào?
– Cái viêc… cháu nhổ tóc sâu cho ông này.
– Việc ấy là việc của tao. Còn việc gì nữa nào?
– Cái việc cháu nặn mụn trứng cá cho ông.
– Ông mày làm đếch gì có trứng cá mà nặn. Còn việc gì nữa nào?
Tôi biết ngay vợ đang định khai thác con máy, tôi vội nháy mắt, ra hiệu nó im đi. Cứ tông tốc ra, cả ông lẫn cháu khốn đấy. Con này sao ngốc thế! Hôm trước tôi mới dúi cho chút tiền, cung phô ra ư.
May may quá, nó im thít.